Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

CHÙA HƯƠNG

   BẾN ĐỤC GIẢI SƠN HÀ

Rẽ suối lên chùa viếng cảnh tiên
Rời xa Bến Đục bước chân lên
Đò qua suối Yến mờ sương lạnh
Gió thoảng chèo khua động mái thuyền
                      *
Em đi hái lộc chùa Hương
Cùng Anh trên một chặng đường ngày xuân
Đây rồi Bến Đục quen thân
Bâng khuâng ai dục như gần như xa
Hương Sơn ơi! Hẹn cùng ta
Thuyền yêu ơi! Đợi người nhà cùng lên
Mây trời một giải mênh mông
Rời xa Bến Đục đôi dòng bờ kênh
Lối vào núi dựng vòng quanh
Chín mươi chín ngọn hợp thành Động Tiên
Hữu tình phong cảnh thiên nhiên
Núi châu vách đá về miền Hương Sơn
Đền Trình du khách tạ ơn
Nén hương tỏa khói mù sương chạnh lòng
Thuyền tình nhẹ lướt thong dong
Vào ra tấp nập giữa dòng Đục Khê
Hiu hiu gió thổi hồn mê
Đài cao trên núi vọng về cổ xưa
Bộ hành vắt vẻo đường vô
Dốc đèo đá xếp nhấp nhô gập ghềnh
Thung sâu sơn thủy hữu tình
Hang sâu ai khéo họa hình nước non
Theo dòng suối Yến xanh trong
Đôi bờ lúa trải cờ đăng Hội chùa
Chợt nhìn ánh mắt em đưa 
Nghiêng nghiêng vành nón như vừa hiểu nhau
Khác năm xưa, hẹn năm sau
Núi Mâm Xôi, Núi đợi nhau - Con Gà
Dòng thuyền nườm nượp cờ hoa
Em quên bao nẻo đường xa nhọc nhằn
Tiền đò chưa đủ vào thăm
Bên Anh em cứ yên tâm mặn mòi...
Chim bay bướm lượn mù khơi
Dập dờn đáy nước thuyền trôi lững lờ
Hội chùa Hương tết hằng mơ
Thiên Trù tiên cảnh nhởn nhơ cõi lòng
Dẫu rằng thiếu ngủ thiếu ăn
Em ơi đã mấy trăm năm Hội chùa
Cùng anh vào cõi Tiên xưa
Đây rồi cửa động thuyền chờ rẽ lên.

    THIÊN TRÙ TIÊN CẢNH

Ngước mắt trông trời một mảng xanh
Thiên Trù sừng sững nét trâm oanh
Núi như phông gấm chùa như tạc
Hóa tượng mài nghiên dựng tháp thành
Em ngắm Hinh Bồng dạ ái ân
Mắt đen sao ứa lệ trong ngần
Phải chi thương cảnh đời u ẩn
Cửa Phật thiền sư niệm thánh thần
Anh dắt Em lên chùa Tiên Sơn
Hang chùa mát rượi cổng chùa đơn
Thoáng trông đã gặp hồn thiên cổ
Bút gấm thi đề họa nét sơn
Em dẫn anh đi xuống hành lang
Con đường khuất núi suối vòng ngang
Mấy trăm năm cổ chùa Hương mở
Đá ghép đường hoa Đại nối hàng
Ta dắt nhau vào ngắm cảnh Tiên
Tuyết Kinh, am Phật, giếng Thiên Nhiên
Suối trong oan giải hồn thanh thản
Văn sỹ, Tiền nhân ngọn bút truyền.

  CỬA VÕNG BỨC CHẤN SONG

Em đi cùng anh vào chùa trong
Qua đền Cửa Võng bức chấn song
Thiên nhiên nhuốm hẳn màu thanh tỉnh
Tĩnh mịch chiều đưa vọng tiếng lòng
Anh dõi mắt xa để ngắm nhìn
Bên rừng cô gái hái mơ xinh
Chừng như ai gọi em xa cách
Nỗi nhớ hằn sâu vẳng tiếng kình
Em để hồn xa mãi ngắm tìm
Chuông chùa vang gõ nhịp buồng tim
Anh ơi! Dừng bước chim quyên bói
Hạnh phúc nào hơn tự hỏi mình

    NAM THIÊN ĐỆ NHẤT ĐỘNG

Ta đến Hang chùa, động mát trong
Lối vào sâu thẳm bậc thềm cong
Đơn sơ mấy cõi lòng Đức phật
Ngả bóng chiều lan chật lối dòng
Thạch nhũ buông rơi lệ thấm dòng
Cây Vàng, cây Bạc đứng song song
Núi Cô, Núi Cậu tình cách trở
Hạnh phúc thường đi mở lối vòng
Nhớ buổi chiều đi viếng cảnh chùa
Bánh mỳ ăn với trái mơ chua
Mộng đời Em dệt mùa hoa trái
Hạnh phúc cùng Anh hái lộc chùa
                      *
Hương Tích động tuyệt tác trời Nam
Thiên tạo Hang chùa tạc chuốt am
Núi Cậu, núi Cô tình ẩn trắc
Cây Vàng, cây Bạc nghĩa tòng kham
Bầu Sửa, nong Tằm duyên bất đối
Vườn Dâu, ao Cá phận đồng cam
Viếng cảnh cáp treo lao Hương Tích
Du xuân chống gậy nhích trời Nam.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét